Hội nhập
Ghi danh
3:57 SA
Thứ Sáu
19
Tháng Tám
2022
BÀI MỚI NHẤT
Tôi không khoe khoang về việc trừ quỷ, Bởi vì khoe khoang là đến từ miệng lưỡi của ma quỷ. Tôi chọn phục vụ Thiên Chúa một cách khiêm nhường.
“Ôi Thánh Thiên Thần Bản Mệnh của con, xin hãy đến, hãy đến cứu giúp con!” Đối diện với người đàn ông, Helga hoàn toàn kinh hãi, đứng im như trời tròng. Vừa đăm đăm nhìn cô thiếu nữ ông vừa rút dao găm từ từ tiến đến gần. Có một lúc Helga như trông thấy ông ta tỏ dấu chần chờ. Nhưng rồi ông lại tiếp tục cho đến khi đứng trước mặt cô gái. Ông ta dí con dao vào ngực Helga. Cô gái không nhúc nhích chờ đợi giây phút bị đăm vào ngực.
Bà Maria kể cho chúng ta rằng điều tốt nhất để làm là hiệp thông các đau khổ ấy với Chúa Giêsu, hãy đặt những đau khổ ấy trong bàn tay của Mẹ Maria. Mẹ là Đấng biết rõ nhất cách thức sử dụng các sự đau khổ vì thông thường thì chúng ta không biết những nhu cầu khẩn thiết chung quanh chúng ta.
KHÁCH THĂM VIẾNG
117,734

BƯỚC RA TỪ BÓNG TỐI THẤT BẠI

15 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 8592)
BƯỚC RA TỪ BÓNG TỐI THẤT BẠI

John là sinh viên của một lớp vận hành đường sắt nhưng cậu thích viết văn, đọc sách, hùng biện, ca hát. Cậu là người vui tươi hoạt bát. Khi lần đầu tiên nhìn thấy tờ thông báo cuộc thi hát và hùng biện của trường, John không chút do dự đăng ký. Cậu chuẩn bị rất nghiêm túc cho cuộc thi nên trong cuộc thi hát cậu đã vượt qua vòng loại trực tiếp để vào vòng chung kết.
thanh_cong-content
John rất tự tin, từ hôm đó về sau, ngày nào cậu cũng chạy bộ ở sân vận động để luyện giọng. Mùa đông không khí lạnh lẽo, băng giá nhưng cậu vẫn tập luyện đến mười một rưỡi mới chịu về. Sáng sớm John dậy từ sáu giờ hai mươi, chạy ra một bãi đất rộng gần trường luyện tập phần thi hùng biện.

Khi những sinh viên khác đi picnic vào dịp cuối tuần thì cậu vẫn ngồi trước chiếc laptop miệt mài chỉnh sửa từng slide cho bản powerpoint trong bài hùng biện. Vì cậu không muốn để lỡ những cơ hội rèn luyện bản thân mình do đó muốn thành công thì cậu bắt buộc phải nỗ lực. John luôn tin rằng cơ hội luôn dành cho những người có sự chuẩn bị!

Ngày 27 tháng 10 là một ngày đáng nhớ, đó là ngày John tham gia cuộc thi hát nhưng cậu đã thất bại! Hơn nữa bị loại với số điểm thấp nhất nên điều này làm cậu cảm thấy vô cùng thất vọng. Nghĩ đến cuộc thi hùng biện ngày mai, trong cậu bỗng nhen lên một tia hy vọng và rồi giữa đêm vắng lặng, John lại ngồi trước laptop chạy lại slide powerpoint, tập rượt bản thảo. Đến ngày trưa ngày hôm sau kết thúc cuộc thi hùng biện, cậu lại một lần nữa thất bại. Không ai ở bên cạnh có thể hiểu và chia sẻ cảm giác tuyệt vọng lúc này của John.

Bao nhiêu công sức cậu bỏ ra nay là con số không. Áp lực đón nhận hết thất bại này đến thất bại khác cứ đè nặng lên vai cậu. Những tự tin, những hy vọng dường như đã bỏ cậu ra đi hết. Khi John chuẩn bị bỏ mặc tất cả, có một người con gái đã hết lần này đến lần khác động viên, ủng hộ cậu.

Cô ấy nói: “Cậu có dũng khí đứng lên sân khấu được điều đó đã là một thành công rồi!”.

Câu nói ấy luôn khắc sâu trong lòng John, nó làm tâm hồn cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Suốt hai tuần cố gắng, tuy rằng cậu nhiều lần thất bại, nhưng ít ra khi nghĩ lại cậu cũng thấy mình đã thu được một cái gì đó. John bắt đầu nghĩ đến từng lời trong câu nói của người con gái đó: “Đây mới chỉ là khởi đầu, cậu chắc chắn là sẽ không vì những thất bại nho nhỏ này mà từ bỏ niềm yêu thích của cậu đúng không?”.

Cô ấy vẫn nói rằng: “Chỉ cần cố gắng hết mình thì cho dù thất bại cũng không có gì hối hận”. Từng từ, từng chữ ấy chạy hết trong trí não của John. Những điều đó đã giúp cậu thấy được sức mạnh của sự thất bại, để rồi kiên cường đứng lên làm lại từ đầu.

Có những lúc thất bại không thể cản trở được sự thành công của một người, quan trọng chính là cách nhìn nhận của mỗi người. Ranh giới của thất bại và thành công rất mong manh, tự mỗi người cần phải vượt qua nó và vượt qua chính bản thân mình. Một người chưa từng thất bại bao giờ chỉ có thể xuất hiện trong những câu chuyện thần thoại mà thôi. Chỉ cần cuộc sống của ta đã từng có thành công thì thất bại cũng đâu có đáng sợ.

Có trải qua thất bại chúng ta mới biết được những hạn chế của bản thân mình. Ngoài ra từ thất bại của người khác chúng ta cũng có thể học được nhiều điều, giúp mỗi người tránh được những sai lầm đã có. Trên đường đời có ánh nắng rực rỡ và cũng có mây mù âm u. Nếu tự trái tim mỗi người không vững vàng thì những mưa gió cuộc đời sẽ làm ta như cảm thấy cuộc sống này đã đến ngày tận thế rồi. Còn khi chúng ta tự tin vào bản thân thì lúc nào cuộc sống cũng tràn ngập ánh nắng. Từng ngày trôi qua chúng ta vẫn ấp ủ đầy hy vọng. Thất bại tạm thời không nói lên điều gì hết, tương lai nhất định chúng ta sẽ thành công.

Bước ra khỏi bóng tối của thất bại, cuộc sống vẫn luôn đầy màu sắc, cảm ơn những con người luôn ở bên chúng ta động viên cổ vũ. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ luôn dũng cảm nhìn nhận thất bại và kiên cường bước tiếp tới thành công!


Nguon FB

https://www.facebook.com/HoiTuHaoLaConChua
Lời Chúa và Giáo hội luôn nhắc nhở vợ chồng hãy luôn giữ lòng chung thủy với nhau, đó giới lệnh của Chúa và điểm cao quí của đạo Công giáo, là nền tảng của hạnh phúc gia đình và con cái. Ca dao Việt nam có câu: Mặc ai một dạ đôi lòng, em đây thủ tiết loan phòng chờ anh. Hay là: Mình về tôi cũng về theo, xum vầy phu phụ giầu nghèo có nhau.
Abraham Lincoln là vị Tổng thống thứ 16 trong lịch sử Hoa Kỳ. Ông sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, cha mẹ ông là những nông dân mù chữ. Ông không có điều kiện đi học chính thức. Thời gian theo học thực sự của ông có lẽ chỉ kéo dài 18 tháng do các giáo viên không chuyên nghiệp dạy. Kiến thức của ông chủ yếu có được từ việc tự học qua việc đọc mọi cuốn sách có thể mượn được, từ Kinh Thánh, đến các sách tiếu sử, và sách văn chương. Ông thông thạo Kinh thánh, các tác phẩm của William Shakespeare, lịch sử Anh và lịch sử Mỹ, ngoài ra ông còn học được phong cách trình bày giản dị trước thính giả. Ông dành nhiều thời gian đọc sách đến nỗi những người hàng xóm cho rằng ông cố tình làm vậy để khỏi phải làm những công việc chân tay nặng nhọc.
“Vợ chồng như hai con chim tình cờ cùng đậu trên một cành cây. Đến lức phải bay đi, mỗi con bay đi một phiá.” Năm xưa còn trẻ, tôi muốn phản đối lời diễn tả trên. Ông Tầu muốn nói vợ chồng là chuyện ngẫu nhiên, chẳng có tình nghĩa gì giữa vợ và chồng. Hôm nay tôi mới dịp viết ra lời phản đối. Ông bác sĩ điều trị cho vợ chồng tôi mỗi tuần một ngày vào chẩn bệnh cho những ông bà già trong một Housing for Old Seniors – Housing này có nhiều ông bà già Mỹ trắng – ông nói: “Có những cặp vợ chồng về già không nhìn được mặt nhau.”
Muốn tha thứ người khác cần phải biết cảm thông, việc này cho thấy người khoan dung thường không chỉ đạo đức mà còn có trí tuệ để hiểu biết người khác cùng với hoàn cảnh của họ: hiểu biết nhiều sẽ có tấm lòng rộng mở, khoan dung và tha thứ nhiều hơn. Trong cuộc sống, nếu muốn trả thù thì con người có thể thoả mãn cõi lòng hạn hẹp của mình trong một thời gian nào đó ; nhưng nếu sống độ lượng, xoá bỏ lỗi cho người khác, mình sẽ có được niềm vui rộng lớn, dài lâu.
Người cha cũng phải đổ mồ hồi làm lụng để kiếm tiền lo cho gia đình . Nói chung công ơn cha mẹ chúng ta không thể nào đền đáp cho cân xứng . Một mai nếu cha mẹ không còn nữa ,thì chúng ta muốn chăm lo báo đền cũng không còn kịp nữa, và ta sẽ phải ân hận suốt cuộc đời .
1. Trung thực khi nghèo khó. 2. Giản dị khi giàu có. 3. Lịch sự khi có uy quyền. 4. Im lặng khi giận dữ.
Nếu thật ngày mai sẽ.. ngủ say Thì nay tôi sống thế nào đây Lời thương xin nói thay thù hận Hay mãi ngập lòng chuyện đắng cay ?
TA nguyền rủa các thứ tặng vật...chỉ là những điều dối trá và nhạo báng....cái nào cũng giả dối hết...Chẳng có phải là tặng vật đâu...Mà chỉ là thứ cho mượn.... NIỀM VUI -TÌNH YÊU - DANH TIẾNG - CỦA CẢI....chỉ là vỏ bọc tạm thời.....! Chỉ có cái CHẾT là VĨNH CỬU......!
7.Bắt đầu từ hôm nay, tôi phải học tập những sự nghiệp mới ,để cho đời sống của tôi tăng thêm nhiều hơn nữa trong sắc thái mới .Tôi nên dùng cách nhìn mới để kinh doanh đời sống của tôi 8 .Bắt đầu từ hôm nay , và từ hôm nay tôi phải bắt đầu ...
1. - Trong các vật hiện hữu, cái gì xưa nhứt ? Thượng Đế, vì ở thời đại nào, Ngài cũng hiện hữu. 2. – Trong các vật, vật nào đẹp nhứt ? Vũ trụ, vì vũ trụ là công trình của Thượng Đế. 3. – Trong các vật, vật nào lớn nhứt ? Không gian, vì nó chứa tất cả những gì sáng tạo. 4. – Trong các vật, vật gì vững bền nhứt ? Hy vọng, vì khi con người mất hết, nó vẫn còn. 5. – Trong các vật, vật nào tốt nhứt ? Đức hạnh, vì thiếu nó không có một việc gì tốt đẹp.