Hội nhập
Ghi danh
2:37 CH
Thứ Bảy
20
Tháng Bảy
2024
BÀI MỚI NHẤT
Còn theo Đức Phanxicô: “Kinh Mân Côi là kinh đi theo tôi suốt đời. Đó là kinh của những người đơn sơ và của các thánh.” Trong phần kết luận, linh mục Amorth nhấn mạnh đến vai trò trọng tâm của Mẹ Maria trong cuộc chiến chống sự dữ. Một cuộc chiến mà cá nhân ngài, trong tư cách là người trừ quỷ ngài đã chạm trán, đối với ngài, đây là cuộc chiến thách đố lớn nhất của thời buổi này.
Và rồi đêm nào cũng thế.. cho đến một lần kia anh tìm được cây thập giá vừa ý nhất, nhẹ nhàng và êm ái nhất, vác về nhà. Nhưng ôi khi nhìn kỹ lại thì ra đó chính là cây thập giá đầu tiên mà Chúa đã trao cho anh ngày nào !
Con xin kính chào quý Tuyên Uý, quý anh chị trong Ban Chấp Hành Tổng Hội Mân Côi. Con mới bổ nhiệm chị Lucia Trần thị Hội làm Hội trưởng MC tại Tp Portland.
KHÁCH THĂM VIẾNG
100,000

ĐỜI NGƯỜI NGẮN QUÁ

30 Tháng Mười 201412:00 SA(Xem: 17793)
THÁNG NĂM VỘI VÃ, ĐỜI NGƯỜI NGẮN QUÁ, CHỚP MẮT ĐÃ GIÀ.

Tháng năm vội vã,đời người ngắn quá, chớp mắt đã già. Chúng ta nào dám nói đã thấu hết lẽ đời, nhưng ta cảm thấy. chỉ có hiểu đời,mới sống được ung dung, thanh thản. Tôi muốn viết đôi dòng "cảm nhận nhỏ nhoi" gửi tới những bạn già, để được mọi người chia sẻ những " cảm nhận lớn lao " hơn, để ta cùng cố gắng.
p5100766-large-content
1- Cách sống: Qua một ngày,mất một ngày vui.Vui một ngày,lãi một ngày.

2- Hạnh phúc và niềm vui: hạnh phúc không tự gọi cửa tìm đến ta,niềm vui cũng không tự rơi từ trên trời xuống, mà phải tự tay mình tạo dựng nên. Niềm vui là mục đích cuối cùng của đời mình, niềm vui ở ngay trong những việc vụn vặt của cuộc sống, ta phải tự mình tìm lấy.Hạnh phúc và niềm vui là một thứ cảm xúc và cảm nhận,quan trọng là ở tâm trạng mình.

3- Tiền bạc : tiền không phải là vạn năng, tăng lực, nhưng không tiền thì vạn sự bất lực. Không nên quá coi trọng đồng tiền,lại càng không nên tính toán tiền bạc,nếu hiểu ra, sẽ thấy tiền chỉ là thứ đồ vật ở ngoài thân, khi ta chào đời ta đâu mang tới, khi ta chết đi ta lại chẳng mang theo. Nếu có người cần ta giúp đỡ, khảng khái mở hầu bao chính là một niềm vui lớn.Nếu tiền bạc mua được sức khỏe và niềm vui, cớ gì chần chừ nữa? Nếu bỏ tiền ra để được an nhàn tự tại, chẳng phải xứng đáng sao? Người hiểu biết là người biết cách kiếm tiền biết cách tiêu pha, làm chủ đồng tiền chứ đừng làm nô lệ nó.

4- Học cách hưởng thụ: "Phần đời còn lại ngắn ngủi, càng phải làm cho nó giàu có". Người già phải biết đổi nếp cách nghĩ cũ, tạm biệt cách sống như tu hành, để làm loài chim vui. cần ăn thì ăn, muốn mặc phải mặc, thèm chơi hãy chơi, không ngừng nâng cao chất lượng sống, đón nhận những thành quả của thời đại công nghệ, mới là mục đích sống của tuổi già.

5- Sức khỏe quan trọng nhất: Tiền bạc là con của mình, địa vị chỉ tạm thời giữ, vinh quang thuộc về quá khứ, sức khỏe mới là của ta.

6- Khác biệt: Tình yêu bố mẹ dành cho con là vô hạn, con yêu bố mẹ có hạn, con cái bệnh tật bố mẹ lo âu, bố mẹ bệnh tật con cái hỏi han vài lời là thấy thỏa mãn, con cái tiêu tiền bố mẹ thì dễ, bố mẹ tiêu tiền con cái thì khó, nhà bố mẹ chính là nhà của con, nhà con chẳng phải nhà bố mẹ.Khác biệt là khác biệt.Người hiểu ra sẽ thấy lo liệu cho con chính là trách nhiệm và niềm vui, chẳng đòi con báo đáp, còn người cứ muốn con báo đáp, là tự chuốc ưu phiền.

7- Bệnh tật trông cậy ai: Cậy con, bệnh nặng ốm lâu con mệt mp3i vắng bóng, cậy bạn đới, người già tự thân lo chưa xuể, lấy đâu sức lực mà chăm nhau. Cậy tiền, có lẽ phải vậy.

8- Trân trọng những gì đã có: Ta thường coi nhẹ những gì trong tay, ta thường tiếc nuối những gì không có. Nhưng cuộc sống hạnh phúc đủ đầy lại bởi ta có biết cảm nhận cuộc sống chăng.
Người hiểu đời sẽ trân trọng và nâng niu những gì đã có, cho nó thêm ý nghĩa trong đời mình, để sống tràn đầy và say mê vui sướng.

9- Cách nắm giữ niềm vui : Phải giữ tấm lòng bao dung, để cảm ơn đời và tận hưởng sự sống. So với người trên nào bằng, ngoảnh xuống kẻ dưới thấy đủ, thấy đủ là thấy vui nhẹ nhỏm, nuôi dưỡng nhiều say mê, vui thú ấy nào cạn, ta tự tìm lấy được niềm vui, tốt với người đời,thường làm việc thiện,vui khi giúp người.Đó là cách nắm giữ được niềm vui, cũng mạnh khỏe trong tâm.

10- Dung dị mới là cốt lõi: Chức cao bỗng lộc nhiều, địa vị hiển hách được mấy ai, số đông chúng ta chỉ là thường dân. Nhưng thiểu số ấy chưa chắc đã hạnh phúc, còn đám đông thường dân như ta lại chưa chắc đã bất hạnh, nên ta cần gì nhìn lên đám thiểu số giàu sang đó mà tự ti, thèm muốn.Con người vốn không phân chia đẳng cấp giàu nghèo sang hèn, chỉ phân chia có tạn tâm tận lực với sự nghiệp hay không mà thôi, lá đã được có công với đời, lòng dạ thanh thàn,không hổ thẹn với ai, nữa là con người ta đã lui về rồi thì giống nhau cả, chốn sau cùng của chúng ta đều là về với thiên nhiên. Kỳ thực,chức cao nào bằng thọ lâu, thọ lâu nào bằng sống vui lâu, sống vui mới chính là hạnh phúc.

11- Hãy sống đích thực cho chính mình: Con người quá nữa đời là hy sinh vì sự nghiệp,gia đình, con cái, thời gian giờ lại còn đâu nhiều, hãy sống đích thực cho chính mình,sống sao thấy vui thì sống,làm những gì mình muốn làm và mong làm,, đừng ngại ngần người khác đàm tiếu,bởi ta đâu phải sống hộ người khác,mà ta đang sống cuộc đời của chính bản thân ta.

12- Không cầu toàn: Con người sống trên đời này làm sao có thể vạn sự như ý,tất sẽ có những điều thiếu sót tiếc nuối,càng mong hoàn hảo càng khổ sở,chi bằng thanh thản đối diện hiện tại, tùy hoàn cảnh mà sống.

13-Già và không giá: Người già tâm hồn trẻ, tức là không già.Người chưa già nhưng tâm hồn già cỗi,vậy đã già nua.Nhưng mọi vấn đề vẫn cần nghe người già.

14- Chú ý điều độ: Sống là phải vận động,nhưng không nên quá sức,ăn uống đạm bạc thì không đủ dinh dưỡng nhưng thịt cá nhiều cũng không tiêu hóa nổi, nhàn hạ quá thì quạnh quẽ,nhưng khách khứa lắm lại nhiều lo toan,cho nên việc gì cũng nên giữ lấy chữ "điều độ"

15- Làm một người thông minh: Kẻ ngốc tự chuốc bệnh ( vì hút thuốc,nghiện rượu,ăn uống vô tội vạ), kẻ thiếu kiến thức thì chờ bệnh tới ( chờ ốm mới đi bệnh viện ), còn người thông minh thì phòng bệnh, hãy tốt với chính mình,hãy giữ an sinh mệnh của mình.

16- Đừng lầm lẫn: Chờ khát mới uống, đợi đói mới ăn,phải mệt mới nghỉ, buồn ngủ mới ngủ,sinh bệnh mới đi viện,lúc đó đã muộn rồi.

17- Lạc quan và bi quan: Chất lượng sống của người già cao hay thấp phụ thuộc vào cách họ nghĩ,lạc quan thì mọi việc suy nghĩ theo hướng có lợi,nếu lạc quan để quy hoạch quãng đời tuổi già, sẽ được sống đầy tự tin và đầy sức sống,ngày tháng trôi qua sẽ đầy màu sắc,nếu dùng cách nghĩ bi quan sẽ sống trong tâm trạng chán nản tiêu cực,tất già sớm sẽ chết sớm.

18- Học cách vui chơi: Chơi là một trong những nhu cầu của người già,hãy mang một trái tim thơ trẻ,để chọn thú chơi mìh thích,trải nghiệm những niềm vui khi chiến thắng,cũng khôg giận khi thua,không làm nư,từ góc độc tâm sinh lý,người già cũng cần sự hào hứng vừa đủ, để giữ cho tuần hoàn tốt.

19- Làm một người già " mạnh khỏe toàn diện ": Mạnh khỏe toàn diện tức là khỏe về thể chất,tâm lý lẫn đạo đức.Mạnh khỏe về tâm lý tức là sức chịu đựng cao,sức kiềm chế tốt và có năng lực giao tiếp thân thiện,mạnh khỏe về đạo đức là luôn có lòng yêu thương, vui vẻ giúp đỡ người khác,tính tình điềm đạm,lòng dạ rộng rãi,thiện tâm rất thọ lâu.

20- Hòa nhập với xã hội: Con người là người của xã hội,không được phép sống tách rời biệt lập,lãnh đạm với đời,phải chủ động tham gia hoạt động công ích tập thể,hoàn thiện bản thân từ trong hoạt động chung,thể hiện được giá trị bản thân,đó mới là một cách sống lành mạnh.

21- Kết giao rộng rãi: Cuộc sống cuối đời nên có nhiều tầng thứ đa dạng,phong phú đầy màu sắc.Một hai người bạn thâm giao nào thế đủ,phải có nhiều bạn bè mới làm cuộc sống tuổi già tươi mới.Để bạn sống mê say vui tươi,muôn hình vạn vẻ.

22-Nỗi đau: Khi con người phải đối diện nỗi đau,chịu đựng,giải thoát cũng như xóa nhòa nỗi đau,nói cho cùng cũng vẫn phải tực vào chính bản thân mình,thời gian là vị thầy thuốc tốt nhất,nhưng quan trọng là ở chỗ bạn sẽ chọn cách sống như thế nào trong quãng thời gian ấy.

23- Hoài niệm quá khứ:Vì sao người ta già rồi thường nhớ quá khứ? Con người về già,sự nghiệp đã đi đến chặng cuối,những huy hoàng dĩ vãng đẽ biến thành mây khói trong mắt,ta đang đứng ở ga cuối cuộc đời,gột sạch những dục vọng trong lòng,tinh thần cần thăng hoa,chỉ mong lại tìm thấy được chân tình.Lúc này,chỉ có quay về chơi chốn cũ,gặp gỡ người thân bạn bè,cùng ôn lại những giấc mơ thiếu thời,cùng bạn học cũ hàn huyên lại những niềm vui thời tuổi trẻ, mới cảm thấy được sức sống của thời trẻ. Trân trọng những chận tình,đón nhận những tình thân cũng là một niềm vui lớn của cuộc sống người già.

24- Thuận lẽ tự nhiên: Nếu bạn đã cố gắng hết mình nhưng vẫn không đổi được những gì bạn không mong muốn,vậy hãy để nó thuận theo lẽ tự nhiên thôi, có lẽ đó cũng là một cách giải thoát. Mọi chuyện ở đời làm sao cưỡng ép theo ý muốn,những trái dưa ép chín cũng đâu có ngọt.

25- Thanh thản đối diện cái chết:Sinh lão bệnh tử, quy luật muôn đời, ai người trốn được. Khi cái chết sẽ không buông tha bạn,tại sao ta không đối diện nó,mỉm cười kiêu ngạo. Chỉ những người đã sống cương trực,không hổ thẹn lương tâm,mới có thể bình an thanh thản,cho mình một dấu chấm hết thật chọn vẹn.




ST
Tôi đã từng hiểu đươc rằng, sự tha thứ không bao giờ là đủ, nhưng sự chỉ trách thù hằn, vạch lá tìm sâu, dù chỉ một chút , cũng đã quá thừa. Tôi đã từng hiểu được rằng, sự thật lòng của người nói, quan trọng hơn lời nói. Tôi đã từng hiểu được rằng mỗi ngày trôi qua, chúng ta vừa phải đương đầu với những thử thách, nhưng cũng đừng để vuột mất những điều tốt đẹp có thể sẽ không bao giờ trở lại. Tôi đã từng thấm thía rằng, mỗi người đều có khả năng chuyển đổi những đau khổ và ưu phiền trong cuộc sống của mình thành niềm vui và hạnh phúc thực sự.
• Cuộc sống như một lời hứa, hãy cố thực hiện. • Cuộc sống như một bí ẩn, hãy khám phá nó. • Cuộc sống như một cuộc tranh đấu, hãy chấp nhận nó. • Cuộc sống như một sự phiêu lưu, hãy can đảm lên. • Cuộc sống như một bài ca, hãy reo hò cùng với nó. • Và cuộc sống vô cùng tuyệt vời, đừng bao giờ phá huỷ nó.
Lời Chúa và Giáo hội luôn nhắc nhở vợ chồng hãy luôn giữ lòng chung thủy với nhau, đó giới lệnh của Chúa và điểm cao quí của đạo Công giáo, là nền tảng của hạnh phúc gia đình và con cái. Ca dao Việt nam có câu: Mặc ai một dạ đôi lòng, em đây thủ tiết loan phòng chờ anh. Hay là: Mình về tôi cũng về theo, xum vầy phu phụ giầu nghèo có nhau.
Abraham Lincoln là vị Tổng thống thứ 16 trong lịch sử Hoa Kỳ. Ông sinh ra trong một gia đình nghèo khổ, cha mẹ ông là những nông dân mù chữ. Ông không có điều kiện đi học chính thức. Thời gian theo học thực sự của ông có lẽ chỉ kéo dài 18 tháng do các giáo viên không chuyên nghiệp dạy. Kiến thức của ông chủ yếu có được từ việc tự học qua việc đọc mọi cuốn sách có thể mượn được, từ Kinh Thánh, đến các sách tiếu sử, và sách văn chương. Ông thông thạo Kinh thánh, các tác phẩm của William Shakespeare, lịch sử Anh và lịch sử Mỹ, ngoài ra ông còn học được phong cách trình bày giản dị trước thính giả. Ông dành nhiều thời gian đọc sách đến nỗi những người hàng xóm cho rằng ông cố tình làm vậy để khỏi phải làm những công việc chân tay nặng nhọc.
“Vợ chồng như hai con chim tình cờ cùng đậu trên một cành cây. Đến lức phải bay đi, mỗi con bay đi một phiá.” Năm xưa còn trẻ, tôi muốn phản đối lời diễn tả trên. Ông Tầu muốn nói vợ chồng là chuyện ngẫu nhiên, chẳng có tình nghĩa gì giữa vợ và chồng. Hôm nay tôi mới dịp viết ra lời phản đối. Ông bác sĩ điều trị cho vợ chồng tôi mỗi tuần một ngày vào chẩn bệnh cho những ông bà già trong một Housing for Old Seniors – Housing này có nhiều ông bà già Mỹ trắng – ông nói: “Có những cặp vợ chồng về già không nhìn được mặt nhau.”
Muốn tha thứ người khác cần phải biết cảm thông, việc này cho thấy người khoan dung thường không chỉ đạo đức mà còn có trí tuệ để hiểu biết người khác cùng với hoàn cảnh của họ: hiểu biết nhiều sẽ có tấm lòng rộng mở, khoan dung và tha thứ nhiều hơn. Trong cuộc sống, nếu muốn trả thù thì con người có thể thoả mãn cõi lòng hạn hẹp của mình trong một thời gian nào đó ; nhưng nếu sống độ lượng, xoá bỏ lỗi cho người khác, mình sẽ có được niềm vui rộng lớn, dài lâu.
Người cha cũng phải đổ mồ hồi làm lụng để kiếm tiền lo cho gia đình . Nói chung công ơn cha mẹ chúng ta không thể nào đền đáp cho cân xứng . Một mai nếu cha mẹ không còn nữa ,thì chúng ta muốn chăm lo báo đền cũng không còn kịp nữa, và ta sẽ phải ân hận suốt cuộc đời .
1. Trung thực khi nghèo khó. 2. Giản dị khi giàu có. 3. Lịch sự khi có uy quyền. 4. Im lặng khi giận dữ.
Nếu thật ngày mai sẽ.. ngủ say Thì nay tôi sống thế nào đây Lời thương xin nói thay thù hận Hay mãi ngập lòng chuyện đắng cay ?
TA nguyền rủa các thứ tặng vật...chỉ là những điều dối trá và nhạo báng....cái nào cũng giả dối hết...Chẳng có phải là tặng vật đâu...Mà chỉ là thứ cho mượn.... NIỀM VUI -TÌNH YÊU - DANH TIẾNG - CỦA CẢI....chỉ là vỏ bọc tạm thời.....! Chỉ có cái CHẾT là VĨNH CỬU......!