Hội nhập
Ghi danh
2:01 CH
Thứ Ba
27
Tháng Mười
2020
BÀI MỚI NHẤT
Hằng Có Đời Đời : Alpha và Omega. Omega thì hiểu được là vô cùng tận (tương lai) còn Alpha thì có chút rắc rối, cũng là vô cùng tận (nhưng là quá khứ). Hơi khó hiểu nhưng trong toán học, chúng ta đã chấp nhận : Tại các trường Trung học, giáo sư toán vẽ một đường thẳng, chấm một điểm o trên đó và bảo là hiện tại. Từ điểm hiện tại lui về bên trái thật xa, ông vẽ một dấu hiệu và viết thêm dấu - và bảo là vô cực âm. (hình 1) Từ điểm hiện tại tiến về bên phải thật xa, ông cũng vẽ một dấu hiêu như thế rồi thêm dấu cộng và bảo là vô cực dương… (Hình 1 ) Ta đã ghi nhớ và chấp nhận.
Tin tức Tổng Hội: Tổng Hội Mân Côi và Hiệp Sĩ Fatima xin trân trọng thông báo: Ông cố Tôma Nguyễn Văn Nên, Phó Chủ Tịch Tổng Hội Mân Côi và Hiệp Sĩ Fatima đã được Chúa gọi về tại tư gia ở Westminster, California vào lúc 10g sáng ngày 13/07/2020, hưởng thọ 82 tuổi. Xin quý hội viên hiệp thông trong chuỗi kinh Mân Côi và Thánh Lễ Misa cầu nguyện cho linh hồn Tôma được hưởng phúc Thiên Đàng và yên nghỉ trong vòng tay yêu thương của Chúa và Đức Mẹ. Gia đình Tổng Hội Mân Côi và Hiệp Sĩ Fatima Vô Cùng Thương Tiếc! ! Xin gửi theo đây ít hình ảnh trong đám tang để quý anhy chị xem. Thân mên,
Xin Thông báo đến quí anh, chị Hội trưởng và Hiệp sĩ cùng toàn thể Hội viên THMC. Nhận được tin từ THMC, Chú Thomas Nguyễn Văn Nên, Phó chủ tịch Nội vụ TH (bên Mỹ) , mới được Chúa gọi về lúc 10:00 sáng 13. 6. 2020 vì bệnh ung thu.
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,166,874

BƯỚC RA TỪ BÓNG TỐI THẤT BẠI

15 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 6742)
BƯỚC RA TỪ BÓNG TỐI THẤT BẠI

John là sinh viên của một lớp vận hành đường sắt nhưng cậu thích viết văn, đọc sách, hùng biện, ca hát. Cậu là người vui tươi hoạt bát. Khi lần đầu tiên nhìn thấy tờ thông báo cuộc thi hát và hùng biện của trường, John không chút do dự đăng ký. Cậu chuẩn bị rất nghiêm túc cho cuộc thi nên trong cuộc thi hát cậu đã vượt qua vòng loại trực tiếp để vào vòng chung kết.
thanh_cong-content
John rất tự tin, từ hôm đó về sau, ngày nào cậu cũng chạy bộ ở sân vận động để luyện giọng. Mùa đông không khí lạnh lẽo, băng giá nhưng cậu vẫn tập luyện đến mười một rưỡi mới chịu về. Sáng sớm John dậy từ sáu giờ hai mươi, chạy ra một bãi đất rộng gần trường luyện tập phần thi hùng biện.

Khi những sinh viên khác đi picnic vào dịp cuối tuần thì cậu vẫn ngồi trước chiếc laptop miệt mài chỉnh sửa từng slide cho bản powerpoint trong bài hùng biện. Vì cậu không muốn để lỡ những cơ hội rèn luyện bản thân mình do đó muốn thành công thì cậu bắt buộc phải nỗ lực. John luôn tin rằng cơ hội luôn dành cho những người có sự chuẩn bị!

Ngày 27 tháng 10 là một ngày đáng nhớ, đó là ngày John tham gia cuộc thi hát nhưng cậu đã thất bại! Hơn nữa bị loại với số điểm thấp nhất nên điều này làm cậu cảm thấy vô cùng thất vọng. Nghĩ đến cuộc thi hùng biện ngày mai, trong cậu bỗng nhen lên một tia hy vọng và rồi giữa đêm vắng lặng, John lại ngồi trước laptop chạy lại slide powerpoint, tập rượt bản thảo. Đến ngày trưa ngày hôm sau kết thúc cuộc thi hùng biện, cậu lại một lần nữa thất bại. Không ai ở bên cạnh có thể hiểu và chia sẻ cảm giác tuyệt vọng lúc này của John.

Bao nhiêu công sức cậu bỏ ra nay là con số không. Áp lực đón nhận hết thất bại này đến thất bại khác cứ đè nặng lên vai cậu. Những tự tin, những hy vọng dường như đã bỏ cậu ra đi hết. Khi John chuẩn bị bỏ mặc tất cả, có một người con gái đã hết lần này đến lần khác động viên, ủng hộ cậu.

Cô ấy nói: “Cậu có dũng khí đứng lên sân khấu được điều đó đã là một thành công rồi!”.

Câu nói ấy luôn khắc sâu trong lòng John, nó làm tâm hồn cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Suốt hai tuần cố gắng, tuy rằng cậu nhiều lần thất bại, nhưng ít ra khi nghĩ lại cậu cũng thấy mình đã thu được một cái gì đó. John bắt đầu nghĩ đến từng lời trong câu nói của người con gái đó: “Đây mới chỉ là khởi đầu, cậu chắc chắn là sẽ không vì những thất bại nho nhỏ này mà từ bỏ niềm yêu thích của cậu đúng không?”.

Cô ấy vẫn nói rằng: “Chỉ cần cố gắng hết mình thì cho dù thất bại cũng không có gì hối hận”. Từng từ, từng chữ ấy chạy hết trong trí não của John. Những điều đó đã giúp cậu thấy được sức mạnh của sự thất bại, để rồi kiên cường đứng lên làm lại từ đầu.

Có những lúc thất bại không thể cản trở được sự thành công của một người, quan trọng chính là cách nhìn nhận của mỗi người. Ranh giới của thất bại và thành công rất mong manh, tự mỗi người cần phải vượt qua nó và vượt qua chính bản thân mình. Một người chưa từng thất bại bao giờ chỉ có thể xuất hiện trong những câu chuyện thần thoại mà thôi. Chỉ cần cuộc sống của ta đã từng có thành công thì thất bại cũng đâu có đáng sợ.

Có trải qua thất bại chúng ta mới biết được những hạn chế của bản thân mình. Ngoài ra từ thất bại của người khác chúng ta cũng có thể học được nhiều điều, giúp mỗi người tránh được những sai lầm đã có. Trên đường đời có ánh nắng rực rỡ và cũng có mây mù âm u. Nếu tự trái tim mỗi người không vững vàng thì những mưa gió cuộc đời sẽ làm ta như cảm thấy cuộc sống này đã đến ngày tận thế rồi. Còn khi chúng ta tự tin vào bản thân thì lúc nào cuộc sống cũng tràn ngập ánh nắng. Từng ngày trôi qua chúng ta vẫn ấp ủ đầy hy vọng. Thất bại tạm thời không nói lên điều gì hết, tương lai nhất định chúng ta sẽ thành công.

Bước ra khỏi bóng tối của thất bại, cuộc sống vẫn luôn đầy màu sắc, cảm ơn những con người luôn ở bên chúng ta động viên cổ vũ. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ luôn dũng cảm nhìn nhận thất bại và kiên cường bước tiếp tới thành công!


Nguon FB

https://www.facebook.com/HoiTuHaoLaConChua
Ai trong chúng ta chưa bao giờ nghe bạn bè, người thân than phiền mình: “Bạn không nghe tôi gì hết!” chưa? Biết lắng nghe là một nghệ thuật khó khăn, nhưng không phải là không làm được!
Tôi vừa nghe một người bạn kể về cái chết của một người quen như sau: “Anh Joe trước đây là một người ngoan đạo rồi không hiểu vì một lý do nào mà anh trở nên khô khan và không còn giữ đạo nữa. Rồi anh bị bịnh ung thư. Từ khi tìm ra cơn bịnh đến lúc chết chỉ khoảng 10 tháng mà thôi. Có một lần anh hấp hối và lúc đó có một nhóm cầu nguyện đang đọc kinh cầu nguyện cho anh. Bỗng dưng anh chồm dậy và hét lớn: - “Thôi, đừng cầu nguyện nữa !”
Hãy tập thích nghi với những tình huống những người Việt sang đây trước coi thường những người mới sang. Người lao động trí thức coi thường những người lao động chân tay, người giàu khinh rẻ người nghèo…Vì suy cho cùng, đã mang dòng máu Việt Nam thì sống ở đâu cũng đều có những nét giống nhau.
Cuộc đời là một công trình kiến trúc do chính mình tạo nên. Đời sống hiện tại là kết quả của sự tạo dựng trong quá khứ, đời sống ngày mai sẽ là kết quả của sự tạo dựng hôm nay. Hãy xây dựng đời mình một cách đúng đắn!
Có người sống ổn định rồi lại muốn thảnh thơi an nhàn. Có người sống an nhàn rồi lại muốn hưởng thụ vật chất xa hoa. Đạt được điều mình cần là phúc phận, nhưng ham muốn quá nhiều thì lại khiến thân tâm mệt mỏi.
Những ai tham dự Thánn Lễ cách sốt sắng thì sẽ nhận được sức mạnh lớn lao để chống lại các tội trọng. Thiên Chúa sẽ tha thứ mọi tội lỗi mọn mà người ấy đã phạm. (St. Augustine)
Chúng ta tất cả đều có những ngày buồn bã, những ngày chúng ta không thể nào làm gì, không vươn lên được nỗi khắc khoải trong lòng, những ngày bị trạng thái suy thoái đè nặng làm cho chúng ta không thể nói chuyện được với người khác. Có giải pháp nào để vượt lên nỗi buồn và tìm lại được nụ cười không? Thánh Tôma Aquinô đề nghị năm lời khuyên đặc biệt hiệu quả để vượt lên giai đoạn buồn phiền này.
Đời người luôn có: 2 việc không thể đợi, 2 thứ không thể sợ, 2 điều không thể lựa chọn - Nhân gian vô thường, thế sự khó lường, vật đổi sao dời, con người cũng chỉ đang mò mẫm trong cõi nhân sinh. Đời người ngắn chẳng tày gang, vậy thì, có những chuyện nào không thể đợi, không thể sợ, không thể lựa chọn trong kiếp người? - Sinh mệnh như ngọn đèn trước gió, chẳng ai dám tự tin nói rằng ngày mai mình vẫn còn trên thế gian này hay không. Chỉ mới gặp hôm qua mà hôm nay choàng tỉnh, người ấy đã về cõi thiên cổ rồi. Chỉ trong chớp mắt mà âm dương cách biệt nghìn trùng. Thân xác tuy còn đây mà linh hồn đã về nơi xa lắm, vĩnh viễn chẳng có ngày gặp lại. Vậy thì, có những chuyện nào không thể đợi, không thể sợ, không thể lựa chọn trong kiếp người ? Hai việc không thể đợi:
Đừng vì một lời trách móc của con trẻ mà bỏ cuộc. Chúng có thể bất bình với bạn bây giờ, nhưng sẽ cám ơn bạn khi trưởng thành. Ai cũng sợ con mình càng lớn càng hư, càng không biết nghe lời. Nhưng đó không phải là lỗi của trẻ con mà chính là lỗi của các bậc làm cha mẹ. Vậy nên, đây là 10 cách giúp bạn đối phó với nỗi lo này và hãy áp dụng càng sớm càng tốt nhé! Có thể lũ trẻ ghét, nhưng chắc chắn chúng sẽ biết ơn bạn sau này.
Nghe có vẻ rất đáng sợ nhưng thực chất lại rất có ý nghĩa? Bạn thử suy nghĩ kỹ mà xem, bạn hy vọng cuối cùng sẽ có cuộc sống như thế nảo? Giá trị của cuộc sống đã thực hiện được chưa? Có điều con người thường mang theo những nuối tiếc mà chết đi.