Hội nhập
Ghi danh
11:40 SA
Thứ Tư
20
Tháng Mười
2021
BÀI MỚI NHẤT
Sự ham muốn và niềm vui của các ngài là được nuôi dưỡng bằng Mình Máu Thánh Chúa. Vậy chúng ta hãy theo gương các ngài khi đang còn ở thế gian này, để một ngày nào đó, chúng ta sẽ đạt được triều thiên của các thánh trên Thiên Đàng.
Nếu chúng ta có các đức tính của Cha chúng ta, chúng ta phải dùng các đức tính này để phục vụ anh em mình, chứ không phải để rút tỉa lợi ích thỏa mãn cho cá nhân mình, cho lợi ích cá nhân mình. Chúng ta không được xem mình là hơn người khác; khiêm nhượng là đức tính cần thiết cho ai muốn sống theo gương Chúa Giêsu, Đấng hiền lành và khiêm nhường trong lòng, đến không phải để được phục vụ, nhưng để phục vụ.”
ô bật dậy tỉnh táo hoàn toàn như chưa hề ngủ. Rồi nhớ lại hôm nay là Chúa Nhật. Nhìn đồng hồ 15h30. Còn 30p nữa là lễ. Chỉ còn một thánh lễ lúc 16h cuối cùng trong ngày chúa nhật. May quá! Vẫn còn kịp. Sau khi đi lễ về, cô ngớ người ra. Ủa, mình khoá trái phòng mà ai vào phòng đập chân gọi mình vậy nhỉ? Và cô tin, đó là Thiên Thần Hộ Thủ của mình, thầm cảm ơn Ngài_ bạn đường thân thiết luôn giúp đỡ, gìn giữ, hộ phù dẫn dắt cô trên đường lữ hành trần gian về với Chúa.
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,259,423

BƯỚC RA TỪ BÓNG TỐI THẤT BẠI

15 Tháng Mười 201312:00 SA(Xem: 7633)
BƯỚC RA TỪ BÓNG TỐI THẤT BẠI

John là sinh viên của một lớp vận hành đường sắt nhưng cậu thích viết văn, đọc sách, hùng biện, ca hát. Cậu là người vui tươi hoạt bát. Khi lần đầu tiên nhìn thấy tờ thông báo cuộc thi hát và hùng biện của trường, John không chút do dự đăng ký. Cậu chuẩn bị rất nghiêm túc cho cuộc thi nên trong cuộc thi hát cậu đã vượt qua vòng loại trực tiếp để vào vòng chung kết.
thanh_cong-content
John rất tự tin, từ hôm đó về sau, ngày nào cậu cũng chạy bộ ở sân vận động để luyện giọng. Mùa đông không khí lạnh lẽo, băng giá nhưng cậu vẫn tập luyện đến mười một rưỡi mới chịu về. Sáng sớm John dậy từ sáu giờ hai mươi, chạy ra một bãi đất rộng gần trường luyện tập phần thi hùng biện.

Khi những sinh viên khác đi picnic vào dịp cuối tuần thì cậu vẫn ngồi trước chiếc laptop miệt mài chỉnh sửa từng slide cho bản powerpoint trong bài hùng biện. Vì cậu không muốn để lỡ những cơ hội rèn luyện bản thân mình do đó muốn thành công thì cậu bắt buộc phải nỗ lực. John luôn tin rằng cơ hội luôn dành cho những người có sự chuẩn bị!

Ngày 27 tháng 10 là một ngày đáng nhớ, đó là ngày John tham gia cuộc thi hát nhưng cậu đã thất bại! Hơn nữa bị loại với số điểm thấp nhất nên điều này làm cậu cảm thấy vô cùng thất vọng. Nghĩ đến cuộc thi hùng biện ngày mai, trong cậu bỗng nhen lên một tia hy vọng và rồi giữa đêm vắng lặng, John lại ngồi trước laptop chạy lại slide powerpoint, tập rượt bản thảo. Đến ngày trưa ngày hôm sau kết thúc cuộc thi hùng biện, cậu lại một lần nữa thất bại. Không ai ở bên cạnh có thể hiểu và chia sẻ cảm giác tuyệt vọng lúc này của John.

Bao nhiêu công sức cậu bỏ ra nay là con số không. Áp lực đón nhận hết thất bại này đến thất bại khác cứ đè nặng lên vai cậu. Những tự tin, những hy vọng dường như đã bỏ cậu ra đi hết. Khi John chuẩn bị bỏ mặc tất cả, có một người con gái đã hết lần này đến lần khác động viên, ủng hộ cậu.

Cô ấy nói: “Cậu có dũng khí đứng lên sân khấu được điều đó đã là một thành công rồi!”.

Câu nói ấy luôn khắc sâu trong lòng John, nó làm tâm hồn cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Suốt hai tuần cố gắng, tuy rằng cậu nhiều lần thất bại, nhưng ít ra khi nghĩ lại cậu cũng thấy mình đã thu được một cái gì đó. John bắt đầu nghĩ đến từng lời trong câu nói của người con gái đó: “Đây mới chỉ là khởi đầu, cậu chắc chắn là sẽ không vì những thất bại nho nhỏ này mà từ bỏ niềm yêu thích của cậu đúng không?”.

Cô ấy vẫn nói rằng: “Chỉ cần cố gắng hết mình thì cho dù thất bại cũng không có gì hối hận”. Từng từ, từng chữ ấy chạy hết trong trí não của John. Những điều đó đã giúp cậu thấy được sức mạnh của sự thất bại, để rồi kiên cường đứng lên làm lại từ đầu.

Có những lúc thất bại không thể cản trở được sự thành công của một người, quan trọng chính là cách nhìn nhận của mỗi người. Ranh giới của thất bại và thành công rất mong manh, tự mỗi người cần phải vượt qua nó và vượt qua chính bản thân mình. Một người chưa từng thất bại bao giờ chỉ có thể xuất hiện trong những câu chuyện thần thoại mà thôi. Chỉ cần cuộc sống của ta đã từng có thành công thì thất bại cũng đâu có đáng sợ.

Có trải qua thất bại chúng ta mới biết được những hạn chế của bản thân mình. Ngoài ra từ thất bại của người khác chúng ta cũng có thể học được nhiều điều, giúp mỗi người tránh được những sai lầm đã có. Trên đường đời có ánh nắng rực rỡ và cũng có mây mù âm u. Nếu tự trái tim mỗi người không vững vàng thì những mưa gió cuộc đời sẽ làm ta như cảm thấy cuộc sống này đã đến ngày tận thế rồi. Còn khi chúng ta tự tin vào bản thân thì lúc nào cuộc sống cũng tràn ngập ánh nắng. Từng ngày trôi qua chúng ta vẫn ấp ủ đầy hy vọng. Thất bại tạm thời không nói lên điều gì hết, tương lai nhất định chúng ta sẽ thành công.

Bước ra khỏi bóng tối của thất bại, cuộc sống vẫn luôn đầy màu sắc, cảm ơn những con người luôn ở bên chúng ta động viên cổ vũ. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ luôn dũng cảm nhìn nhận thất bại và kiên cường bước tiếp tới thành công!


Nguon FB

https://www.facebook.com/HoiTuHaoLaConChua
Hai cây Trúc giống nhau, một cây dùng làm sáo, một cây dùng làm giá phơi đồ. Một hôm, cây dùng làm giá phơi đồ mới hỏi cây dùng làm sáo: "Tại sao chúng ta sinh ra cùng một nơi, đều là Trúc trên núi. Nhưng tôi mỗi ngày đều phải dãi nắng dầm mưa, còn bạn lại rất đáng tiền?" Sáo trả lời: "Bởi vì bạn chỉ chịu một nhát dao khi bị chặt ra, còn tôi đã trải qua hàng ngàn nhát dao, được người ta chế tạo cẩn thận".Hai cây Trúc
1. Mỗi lần bạn mỉm cười với một người, thì đó là một hành động của tình yêu, một món quà cho người đó và là một điều tốt đẹp - Mother Teresa. 2. Tôi đã mỉm cười ngày hôm qua. Tôi đang mỉm cười ngày hôm nay và khi ngày mai đến, tôi sẽ mỉm cười. Vì đơn giản, cuộc sống quá ngắn để ta khóc về mọi thứ - Santosh Kalwar.
1. Khi bạn có cảm tưởng là có ai đó tránh gặp bạn, vậy đừng làm phiền họ nữa. 2. Tôi cảm tạ Chúa vì những phúc lành mà tôi nhận được trong cuộc đời: gia đình, bạn bè và Thiên Chúa. Mọi người đều ở trong tâm tưởng tôi mỗi ngày. 3. Hạnh phúc là có một gia đình lớn, yêu thương nhau, săn sóc nhau, thân mật với nhau và ở gần nhau.
Lạy Chúa Giêsu, đời chúng con từ nhỏ đến nay thường bị sa vào nhiều đam mê; hết đam mê này đến đam mê khác. Xin Chúa GIêsu giúp chúng con có khả năng kìm hảm được các đam mê xấu của chúng con càng sớm càng tốt; để không vì chúng mà chúng con lại chểnh mảng đời sống cầu nguyện [đọc các sách thiêng liêng, suy niệm Lời Chúa, nhận lảnh các phép Bí Tích, v.v]; chểnh mảng các việc làm bác ái, các bổn phận và trách nhiệm hàng ngày đối với cá nhân mình, gia đình mình... Amen. Có người nói : ''Người ta cấm đầu, cấm cổ làm việc để kiếm được thật nhiều tiền; rồi lại dùng tiền để chữa bệnh do làm việc quá độ gây ra.''.
Làm hại thân xác, xúc phạm thân xác, làm nhục thân xác mình chính là làm điều có lỗi với Tạo Hoá. Thân xác con người được dựng nên là để chuyển tải tình yêu và chỉ được dùng để hướng đến tình yêu. Phải biết trân quý thân xác mình, nhận thức rằng thân xác ấy là nơi Thiên Chúa ngự trị, và được thánh hoá bằng ân sủng của Thánh Thần, thì con người mới có thể sống giới tính của mình một cách trưởng thành và đúng đắn.
Trời sinh ra muôn loài muôn vật, trâu chó dê ngựa… Người là sinh vật cao nhất, “Tối linh ư vạn vật”. Ta được làm người. Ấy là điều sướng thứ nhất. Trời sinh có người tàn tật, đui què. Ta được lành lặn, ấy là điều sướng thứ hai. Người đời thường vì sự giàu có, danh vọng mà phải gian khổ. Ta có ăn đủ một ngày ba bữa, không lo lắng gì cả. Ấy là điều sướng thứ ba. Còn như sinh lão bệnh tử là điều không ai tránh được. Ta cũng như mọi người, thì việc gì phải buồn.
1- Tránh xa những cuộc đối thoại tiêu cực và người tiêu cực. 2- Đừng ôm ấp hận thù và sự giận dữ. Học cách quên lãng và biết tha thứ. 3- Đừng ganh tị với người khác.
1.Vật gì sắc bén nhất? luoi_lua_noi_xauĐó là lưỡi của con người. Lưỡi có thể dễ dàng làm tổn thương trái tim của người khác. 2. Nơi nào xa nhất? Quá khứ. Cho dù chúng ta là ai, giàu có cỡ nào, chúng ta không thể quay về quá khứ, vậy nên phải sử dụng tốt ngày hôm nay và những ngày sắp tới. 3. Cái gì lớn nhất? Ham muốn là thứ lớn nhất. Nhiều người trở nên khốn khổ vì họ cho phép ham muốn thoải mái. Hãy cẩn thận với ham muốn.
Ai trong chúng ta chưa bao giờ nghe bạn bè, người thân than phiền mình: “Bạn không nghe tôi gì hết!” chưa? Biết lắng nghe là một nghệ thuật khó khăn, nhưng không phải là không làm được!
Tôi vừa nghe một người bạn kể về cái chết của một người quen như sau: “Anh Joe trước đây là một người ngoan đạo rồi không hiểu vì một lý do nào mà anh trở nên khô khan và không còn giữ đạo nữa. Rồi anh bị bịnh ung thư. Từ khi tìm ra cơn bịnh đến lúc chết chỉ khoảng 10 tháng mà thôi. Có một lần anh hấp hối và lúc đó có một nhóm cầu nguyện đang đọc kinh cầu nguyện cho anh. Bỗng dưng anh chồm dậy và hét lớn: - “Thôi, đừng cầu nguyện nữa !”