Hội nhập
Ghi danh
11:07 CH
Thứ Năm
4
Tháng Ba
2021
07 Tháng Mười 20161:17 CH(Xem: 9784)
Ở thành Chieti miền Naple, có một người làm nghề đặt nợ ăn lãi. Y chẳng biết ai, chỉ biết có tiền. Với hạng khổ rách áo ôm y cũng chẳng thông cảm mà còn bóc lột tận xương tủy, chẳng tha. Chúa đã phạt y phải bệnh phong hủi từ đầu đến chân. Bao nhiêu tiền của đổ ra để uống thuốc cũng đều vô ích, tiền mất tật mang. Không còn trông được người thế gian cứu chữa, Y chạy đến Đức Mẹ Loretta và vẫn tha thiết xin Mẹ cứu chữa rồi sai người bỏ vào hòm tiền khấn nơi bàn thờ Đức Mẹ một trăm đồng vàng.
15 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 13217)
Vậy nếu cha không hy sinh chết thay cho 1 bạn tù, thì cũng chỉ ít hôm nũa Cha cũng sẽ bị quân Đức giết chết. Nhưng cái chết sau này dù cũng có giá trị tử đạo đấy, nhưng cũng không sao bằng cái chết hy sinh của Cha. Cái chết hy sinh ấy làm nổi bật cái gíá trị của cuộc đời thánh thiện của cha thánh Kolbe.
15 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 17805)
Đức Mẹ đi tu 15 năm Beatrice, 1 thiếu nữ còn trẻ xinh đẹp. Chị được ơn kêu gọi gia nhập Nữ tu viện ở Pondro, Tây ban Nha. Khi vào dòng, chị được Mẹ Bề Trên và các chị dòng rất yêu mến, vì Beatrice tỏ ra hiền lành, đạo hạnh, chu toàn mọi phận sự được giao phó. Chỉ 1 thời gian sau, chị được giao nhiệm vụ coi sóc nhà thờ, trưng bày hoa nến, đóng mở cửa nhà thờ cho người ta đến kính viếng
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,195,203

ƯỚC MƠ

08 Tháng Giêng 201412:00 SA(Xem: 11991)


Nơi nào có ước mơ, nơi ấy trở thành kỳ diệu. Không có ước mơ thì không có đi tới, không có nảy sinh. Người ta có thể không thực hiện được điều mình mơ ước. Nhưng bất cứ một điều gì người ta thực hiện được thì trước đó họ đã phải xây dựng trên ước mơ. "Ta ước ao được ăn lễ Vượt Qua này với các ngươi trước khi Ta chịu khổ nạn" (Lc. 22:15). Ước mơ đó đã thôi thúc Chúa lập phép Thánh Thể để ở lại với tôi. Ước mơ, rồi bảo lòng mình bước tới. Bởi đó, nơi nào có ước mơ thì có hy vọng. Nơi nào có hy vọng thì có khơi mầm sáng tạo.
thuyen_buom-content
Một ngày không nuôi hoài bão là một ngày ủ dột, ngủ dài. Hoài bão là cánh buồm gọi gió, đưa tôi ra khơi. Một ngày không ấp ủ ước mơ là một ngày trống vắng, lặng lẽ. Lý tưởng nào cũng được ôm ấp bằng những mơ ước. Ước mơ định hướng cho tôi đi tới. Sống không ước mơ là một cánh bèo trôi dạt buồn tênh.

Người ta nói tiếc thương quá khứ chứ không nói tiếc thương tương lai. Vì tương lai chưa tới thì làm gì có phàn nàn, hối hận, thương tiếc. Cũng vậy, người ta nói mơ ước tương lai chứ không nói ước mơ quá khứ. Vì quá khứ đã ở sau lưng thì còn gì mà mơ ước. Như thế, lối đi của mơ ước là nẻo hướng tới trước mặt, là nhìn về tương lai. Quá khứ có thể là sứt mẻ, nhưng tương lai thì nguyên vẹn. Lối đi trước mặt của đồi non là những chùm lá dâu xanh cho tằm dệt lụa, nhả tơ. Lối đi trước mặt của bầy sâu xấu xí là lớn lên thành cánh bướm cho đẹp khóm hoa. Cỏ cây cũng còn cần lối đi trước mặt để hướng tới, để kiện toàn, huống gì con người. Tôi cần tương lai để thăng hoa. Nẻo đi trước mặt hàm chứa hy vọng, là nối dài những ước mơ. Vì thế, tôi sống là tôi mơ ước.

Làm gì có bắt gặp nếu không có kiếm tìm. Làm gì có kiếm tìm nếu không có mơ ước. Bởi vậy, mơ ước là mở lối đi vào mênh mông, là phá ngõ cho sáng tạo đi về. Có sáng tạo, có triển nở thì vì thế mà đời tôi có thể phong phú thêm.

~**~**~**~**~**~

Ước mơ xác định tôi là ai. Tôi mơ ước điều gì là tôi muốn có điều đó. Điều tôi muốn có ấy nói cho tôi biết tôi như thế nào. "Kẻ gian ác thì mơ ước điều dữ" (Cách Ngôn 21:10). Vì thế, tôi có thể hướng dẫn đời tôi bằng cách hỏi xem mình đang mơ ước gì. Nếu dân tộc tôi mơ ước đoàn kết, đấy là dấu hiệu chúng tôi đang chia rẽ. Nếu tôi mơ ước đi về, đấy là lời thầm nói tôi đang ở xa. Khi có đau khổ thì mơ ước yêu thương. Khi thấy người khác mơ ước nụ cười, thì đấy là lời gián tiếp nói cho tôi họ đang buồn. Xem vậy, những điều tôi mơ ước là những điều tôi thiếu vắng, hoặc có mà còn quá ít ỏi. Nhưng chính cái thiếu vắng này nói cho tôi biết tình trạng hiện tại con người của tôi ra sao và tôi muốn trở nên như thế nào.

Mơ ước là đi tìm cái thiếu vắng, nhưng cũng có nghĩa là đang bắt gặp. Mơ ước nên thánh thiện là tôi đã bắt đầu băn khoăn về tội lỗi của mình. Mơ ước thuận hòa là khởi điểm đi đến thứ tha. Vì thế, cái thiếu vắng của mơ ước có gieo mầm gặp gỡ.

Nếu tôi có những ước mơ ngàu đục thì chắc chắn đời tôi không thể là dòng suối trong. Khô cằn không nảy sinh hoa lá xanh tươi, và chẳng có sự sống nào đến từ tro than. Truyện Kinh Thánh kể: "Một buổi chiều nọ, David dậy khỏi giường và đi tản bộ trên sân thượng đền vua. Từ sân thượng, ông thấy một phụ nữ đang tắm; người phụ nữ dáng vẻ rất xinh đẹp" (2 Samuel 11:2). Rồi David ước mơ chiếm lấy nàng làm vợ. Ước mơ ấy đã đưa David đến chỗ âm mưu giết Uriya, chồng người phụ nữ: "Hãy đặt Uriya ở chỗ mặt trận ác liệt nhất, đoạn bỏ nó mà rút lui, cho nó bị đánh mà chết đi" (2 Samuel 11:15). Mỉa mai thay, Uriya lại là một sĩ quan cương trực, tài ba và trung thành của vua.

Cứ hỏi lòng mình và xem điều mình mơ ước đề xác định mình đang đi về đâu, lý tưởng cuộc sống là gì. Không có lý tưởng nào thoát khỏi vòng cưu mang của ước mơ. Tội lỗi nào cũng thường đã được thai nghén từ những ý nghĩ thầm kín. Những xác chết đã được che phủ trong những ngôi mộ bằng đá hoa cương (Mt. 23:28). Những gì người ta ca tụng tôi, chưa hẳn là đúng. Những gì tôi làm bên ngoài, chưa hẳn đã là phản ảnh trung thực cõi lòng bên trong. Cứ hỏi kỹ hồn tôi xem mình đang thầm mơ ước gì để xác định mình là ai. Nếu tôi mơ ước cho đi thì cánh tay tôi sẽ cố gắng giang rộng. Nếu tôi ước mơ thu vào thì bàn tay tôi sẽ nắm chặt. Lúc mà mơ ước của tôi là những hạt nước mưa đầu mùa cho khu vườn thì tôi có hy vọng đợi chờ những chùm bông sẽ rộ nở. Lúc tôi ước mơ chiếm đoạt tình yêu, của cải của người khác là lúc tôi gieo tang tóc. Tang tóc đến từ hành động. Mà hành động là kết quả của mơ ước.

Ước mơ đúng cũng có thể hành động sai. Nhưng đã ước mơ sai thì không bao giờ có hành động đúng.

~**~**~**~**~**~

Tôi chỉ mơ ước những gì tôi không có. Bởi vậy, tự nó, mơ ước là những điều không có trong hiện tại. Chính thế, tự nó, mơ ước không là kết quả. Nếu tôi chỉ mơ ước để sống trong mơ ước thì đời là giấc ngủ buồn vì tôi hoài hoài sống trong điều không có thực. Bấy giờ, ước mong chỉ là ảo mộng. Sống trong mộng ảo là lừa dối mình, cho dù lừa dối ấy có đẹp đến đâu thì cũng vẫn là lừa dối mà thôi.

Ước mơ vẽ ra một vùng trời lý tưởng, ước mơ cất tiếng gọi cho tôi đi về vùng trời đẹp đó. Thách đố của ước mơ, vòng bạc lấp lánh của vương miện ước mơ là người ấp ủ mơ ước có lên đường về vùng trời đẹp mà giấc mơ kêu mời. Mơ ước sẽ nở thành chùm hoa sao rực rỡ hay sẽ âm thầm chết lặng lẽ tùy thuộc ở thái độ của người ước mơ. Ước mơ là thầy, là đạo, nếu tôi muốn tìm thầy học đạo thì tôi phải lên đường, chứ đạo không tìm đến tôi.

Tôi lại nhớ đến chuyện người thanh niên giàu có:

- Thưa Thầy, tôi phải làm gì để đạt được ước mơ mà tôi hằng ấp ủ?

- Hãy từ bỏ hết những gì ngươi có, rồi đi cùng Ta.

Nghe xong, người thanh niên buồn bã bỏ đi (Mt. 19:21-22). Và từ đó, ước mơ của chàng héo úa theo dòng đời.

~**~**~**~**~**~

Tội lỗi nào thì cũng thai nghén từ những ước mơ. Cũng thế, chẳng có việc kỳ diệu nào mà không sinh nở từ những giấc mộng được ấp ủ bằng thời gian. Có một người thiếu nữ chết lúc tuổi mới 24 mà nàng đã làm cả bầu trời nở rợp hoa hồng: Têrêsa Hài Đồng Yêsu. Người thiếu nữ đã tự thú trong truyện Một Tâm Hồn: "Một lần cả nhà về quê thăm bà con thân thích. Mẹ bảo chị Marie lấy áo đẹp nhất vận cho em nhưng đừng vận thứ áo hở cánh. Khi ấy con không nói gì và làm ra chuyện dửng dưng như các trẻ nhỏ khác, song trong lòng đã lủng bủng: - Giá cho vận áo hở cánh, có xinh hơn không?" Sau này, khi lớn lên, Têrêsa viết tiếp: "Với tính nết ấy, con trộm nghĩ, nếu phải tay cha mẹ không có nhân đức, không biết dạy con, có lẽ con đã là đứa xấu nết dữ tợn lắm, và mất linh hồn cũng chưa biết chừng" (Một Tâm Hồn, trang 25). Cái ngày về thăm bà con thân thích ấy, Têrêsa còn bé lắm, vậy mà nàng đã biết ước mơ được mặc áo hở cánh đó bằng màu áo nữ tu nhà kín ở Lusieux. Cũng như Ignatio, trước khi về trời với cờ Thánh Giá để thu tập môn sinh lập nên dòng Tên, chàng sĩ quan Tây Ban Nha đã si mê một người phụ nữ quý tộc đến nỗi mơ ước được nàng để ý đã làm chàng vào sinh ra tử, coi nhẹ cái chết hầu trở thành anh hùng của mọi mặt trận.

Ước mơ. Nơi nào có ước mơ, nơi ấy trở thành kỳ diệu.

Trong truyện Một Tâm Hồn, hầu như không trang nào mà Têrêsa không viết về mơ ước yêu thương. Trong cái can đảm chịu đau đớn trên giường bệnh, người ta vẫn đọc thấy ước mơ được nũng nịu với Chúa. Có nhiều tước hiệu được xưng tụng cho Têrêsa. Giáo Hội gọi vị thánh trẻ là nhà truyền giáo thời danh. Nhưng tôi thích gọi Têrêsa là cô bé làm dáng, một thiếu nữ đa cảm. Cái làm dáng của Evà nhưng lại đa cảm trong duyên tình thánh của Maria. Tôi muốn gọi Têrêsa là một nữ tu suốt đời dệt mộng, và là vị thánh của mơ ước. Têrêsa đâu có đi truyền giáo, chỉ ước mơ thôi, và ước mơ đẹp nhất của Têrêsa có lẽ là ước mơ về trời để làm mưa hoa hồng xuống trần gian.

Giả từ ước mơ mặc áo hở cánh, Têrêsa đã đốt cháy đời mình bằng những ước mơ khác. Nàng ước mơ được làm linh mục để đi truyền giáo. Ước mơ được tới Hà Nội và Sàigòn (Một Tâm Hồn, trang 215). Têrêsa đã chẳng bao giờ tới Sàigòn được. Nhưng mỗi lần đi ngang nhà Kín, trên con đường Cường Để rợp lá me, tôi thấy dáng như Têrêsa đang trồng những khóm hồng. Têrêsa đã chẳng bao giờ là linh mục, nhưng ước mơ đã đốt cháy tình yêu của nàng thành muôn ngàn thánh lễ trọng thể. Chúa Kitô là linh mục đau khổ, kẻ đã chấp nhận thánh ý của Cha mình. Trong ý nghĩa ấy thì Têrêsa đang dâng thánh lễ trên địa cầu: "Lạy Chúa, con không muốn nên thánh nửa vời, con chẳng sợ như thế thì phải chịu đau khổ nhiều vì Chúa đâu... xin Chúa nhận lấy ý riêng con, bởi vì con chọn tất cả những sự Chúa muốn, con chọn trót ý Chúa" (Một Tâm Hồn, trang 27).


Chẳng chết đâu, Chúa biết ngày nào ngươi ăn trái đó thì mắt ngươi sẽ mở ra và ngươi sẽ biết mọi điều như Chúa.

Evà thấy giấc mơ đẹp như màu hồng của trái táo. Nàng đã ăn. Nàng cũng mơ ước cho chồng mình được thông minh như Thiên Chúa. Từ đó, địa đàng đã đóng ngõ, cài then. Nước lụt dâng về. Có nước mắt. Và màu hồng của trái táo đã thành màu trắng khăn tang.

Lạy Chúa,
Xin soi sáng cho những ước mơ của con, vì có những mơ ước mà khi con cắn vào là đời con khổ lụy. Có những mơ ước mà con miệt mài trèo lên, khi đạt được là lúc con rơi xuống vực sâu.
Thánh thiện hay tội lỗi cũng đều đến từ những ước mơ.


01 Tháng Ba 20217:48 CH(Xem: 42)
Ngày Thứ Bảy Tuần Thánh, Chị Maria Teresa êm ái trút hơi thở cuối cùng sau khi nói lớn tiếng: - Lạy Mẹ của con, xin Mẹ đến rước con mang con về Trời với Mẹ. . Lạy Mẹ xin hãy làm như ý Mẹ muốn. . Ôi đẹp quá! 4 năm sau khi Chị Maria Teresa qua đời - năm 1954 - tổng giáo phận Madrid mở án điều tra xin phong chân phước cho Chị. Tháng 6 năm 1983, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II (1978-2005) cho công bố sắc lệnh nhìn nhận các nhân đức anh hùng của Chị và từ nay Chị được gọi là ”Đấng Đáng Kính”.
28 Tháng Hai 202111:48 CH(Xem: 56)
Cách giải thích này thật sự rất hợp lý và rất cảm động. Tôi tin rằng có nhiều người sẵn sàng chấp nhận đau khổ, vì sự đau khổ của họ tiềm ẩn những ý nghĩa cao trọng, họ hạnh diện được đóng góp công sức để tạo nên một bức tranh vô giá do chính bàn tay Thiên Chúa sáng tạo. Tuy nhiên, mấu chốt đề tài chưa chấm dứt ở đây. Chúng ta đã từng nghe tranh luận gay gắt về câu: Cứu cánh, hay mục đích, biện minh cho phương tiện. Vì mục đích tối thượng, người ta sẵn sàng ném vào lò lửa chiến tranh biết bao thế hệ tuổi trẻ. Vì những tham vọng cuồng tín u mê, người ta sẵn sàng hy sinh tính mạng, không phải của chính họ, nhưng của rất nhiều thanh niên nhẹ dạ ngây thơ nối gót.
27 Tháng Hai 20211:14 CH(Xem: 91)
Xin Chúa luôn thương xót, gìn giữ các vị linh mục và tu sĩ nam nữ như giữ gìn con ngươi của Mắt Người. Amen. Xin quý cha yên tâm và yên lòng vì có rất nhiều người đang cầu nguyện và quan tâm đến quý cha, trong đó có gia đình chúng con ngày đêm cầu khẩn cho quý cha, dù biết mặt, biết tên hay chưa bao giờ biết mặt và biết tên.
23 Tháng Hai 202111:20 CH(Xem: 114)
Nếu bạn từng nghĩ các hướng dẫn của Giáo hội về việc ăn chay và kiêng khem là quá nghiêm ngặt và khó có thể chịu đựng được, hãy suy ngẫm về sự thương khó của Chúa Giêsu trên thánh giá.
22 Tháng Hai 202111:09 CH(Xem: 116)
Để hiểu sức mạnh của lời cầu nguyện, chúng ta phải hiểu: Cầu nguyện là gì? Tôi đọc một tờ báo công giáo ngoại quốc, và gặp ở mục hỏi đáp một câu rất hay về cầu nguyện. Đại khái câu hỏi thế này: "Từ lâu con cầu nguyện với Chúa xin một Ơn, mà chẳng thấy Chúa ban cho. Khong biết Chúa có ở đó hay không? Hay là con cầu nguyện với một khoảng trống phi lí." Tôi nhớ câu trả lời của linh mục phụ trách như sau: "Một điều cần đầu tiên là điều cốt tủy mà bạn cần biết: Cầu nguyện là một ơn của Chúa."
20 Tháng Hai 202111:42 CH(Xem: 117)
Trong thời đại ngày nay, Satan đang trở nên ngày càng hùng mạnh hơn theo cấp nhân lũy thừa nhờ vào vô số tội phạm của con người, và Giáo hội phải đương đầu với quyền lực của nó dù muốn hay không. Satan thường ẩn mình trong biển tối tội lỗi là lầm lạc của con người, như Laviathan trong cựu ước, nhưng thời buổi này nó ngẩng cao đầu bước đi trong những “cơ cấu tội lỗi” hùng mạnh như: nạo phá thai, sách báo phim ảnh khiêu dâm, nô lệ tình dục, tham lam danh lợi và khủng bố.
20 Tháng Hai 202111:34 CH(Xem: 97)
Ai là tác giả của những lập luận này? Nếu không phải là chính Satan? Satan không còn hiện hình ra nữa, chúng cũng ít khi nhập vào người ta, nhưng còn hơn thế nữa, chúng đang tìm cách thống trị linh hồn, và đây mới là điều phải ghi nhớ hơn cả. Lời thánh Phêrô tông đồ luôn vang vẳng bên tai tôi: “Ma quỷ, thù địch của anh em, như sư tử gầm thét rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1 Pr 5, 8).
19 Tháng Hai 202111:29 CH(Xem: 105)
ôi lặng lẽ chiêm ngắm gương mặt Mẹ dịu hiền nơi nhà nguyện nghĩa trang, trước khi hạ huyệt. Trong tâm tình con thảo và nhất là, trong tư cách Linh Mục, tôi thì thầm với Mẹ: “Mẹ à, từ ngày có trí khôn đến giờ, con chưa bao giờ thấy Mẹ lỗi phạm nặng nề một luật nào của Chúa!” Và tôi hồi tưởng những chặng đường qua của cuộc đời Mẹ. Mẹ tôi có một đời sống thật gương mẫu. Sở dĩ tôi được làm Linh Mục phần lớn là nhờ công lao của Mẹ hiền. Mỗi ngày, Mẹ tôi tham dự Thánh Lễ rước lễ, kể cả vào những năm cuối đời, tuổi đã cao. Khi đi cũng như lúc về, Mẹ tôi đều cầm tràng hạt trong tay. Mỗi khi rỗi rãnh, Mẹ thường lần hạt, đọc kinh Mân Côi. Mẹ tôi rất có lòng bác ái, thương người đến độ mất một con mắt, chỉ vì liều mạng cứu sống một người đàn bà nghèo.
16 Tháng Hai 202111:28 SA(Xem: 142)
Sau khi nghe bà lão nói thế, bác sĩ Stephen đã không cầm được nước mắt. Ông nói: "Chúa trời mới tuyệt vời làm sao, Ngài không những đã trả lời bà, mà còn đưa bác sĩ Stephen tới tận nhà bà để có thể chữa trị cho cháu trai của bà đấy. Tôi chính là bác sĩ Stephen đây". Bà lão ngước lên nhìn, dường như không thể tin nổi vào điều kỳ diệu đang diễn ra. Những giọt nước mắt không cầm được cũng rơi trên đôi gò má nhăn nheo của bà. Đây chỉ là sự trùng hợp tình cờ hay là sự sắp đặt diệu kỳ của tạo hóa? Có lẽ chính niềm tin mãnh liệt vào cuộc đời và lòng tốt của con người đã giúp họ có được mối nhân duyên cùng sự kết nối tuyệt vời này.
07 Tháng Hai 20219:16 CH(Xem: 168)
Tạ ơn vì muôn ơn lành Thiên Chúa ban cho mỗi người trong từng khoảnh khắc của cuộc đời; dấn bước để cùng với Chúa làm nên cuộc đời tuy khó khăn, nhưng với rất nhiều tình yêu và hy vọng.