Hội nhập
Ghi danh
12:07 SA
Thứ Năm
29
Tháng Bảy
2021
20 Tháng Năm 20218:30 CH(Xem: 335)
Trong những khó khăn và nguy hiểm, hãy nhớ đến Mẹ – hãy réo gọi Mẹ! Đừng để danh thánh Mẹ rời xa môi miệng bạn. Hãy tưởng nghĩ đến Mẹ luôn luôn! Có Mẹ, bạn sẽ không lạc lối. Được Mẹ chở che, bạn sẽ không sợ gì. Mẹ sẽ dẫn bạn đến với Chúa Giêsu, Đấng Cứu Độ của bạn!”
07 Tháng Mười 20161:17 CH(Xem: 10515)
Ở thành Chieti miền Naple, có một người làm nghề đặt nợ ăn lãi. Y chẳng biết ai, chỉ biết có tiền. Với hạng khổ rách áo ôm y cũng chẳng thông cảm mà còn bóc lột tận xương tủy, chẳng tha. Chúa đã phạt y phải bệnh phong hủi từ đầu đến chân. Bao nhiêu tiền của đổ ra để uống thuốc cũng đều vô ích, tiền mất tật mang. Không còn trông được người thế gian cứu chữa, Y chạy đến Đức Mẹ Loretta và vẫn tha thiết xin Mẹ cứu chữa rồi sai người bỏ vào hòm tiền khấn nơi bàn thờ Đức Mẹ một trăm đồng vàng.
15 Tháng Mười 201012:00 SA(Xem: 13561)
Vậy nếu cha không hy sinh chết thay cho 1 bạn tù, thì cũng chỉ ít hôm nũa Cha cũng sẽ bị quân Đức giết chết. Nhưng cái chết sau này dù cũng có giá trị tử đạo đấy, nhưng cũng không sao bằng cái chết hy sinh của Cha. Cái chết hy sinh ấy làm nổi bật cái gíá trị của cuộc đời thánh thiện của cha thánh Kolbe.
KHÁCH THĂM VIẾNG
1,231,541

HẠT LÚA VÙI CHÔN Chúa Nhật 5 Mùa Chay năm B : Ga 12, 20-33

16 Tháng Ba 20219:41 SA(Xem: 608)
ẠT LÚA VÙI CHÔN
Chúa Nhật 5 Mùa Chay năm B : Ga 12, 20-33


Suy niệm
lua-mi-hat-lua

ống và chết là qui luật tự nhiên của muôn loài muôn vật. Chết là một cách để phát sinh sự sống mới, như Chúa Giêsu đã nói:“Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác”. Như vậy, chết là một sự thay đổi cách thái hiện hữu ở một mức độ phong phú hơn nhiều. Đức Giêsu gọi giờ chết trên thập giá của Ngài là “giờ Con Người được tôn vinh”. Cũng từ đó, Ngài đưa ra một nguyên tắc sống:“Ai yêu quý mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời”.

Ai mà chẳng yêu quí mạng sống mình; chẳng ai muốn đau thương hay chết chóc. Nhưng sống mà chỉ lo chiếm hữu và hưởng thụ, ta sẽ trở nên trơ trọi như hạt lúa giống không chịu vùi chôn. Cũng vậy, chẳng ai lại coi thường mạng sống mình, nhưng nếu coi trọng nó đến nỗi thành nô lệ cho chính mình, thì khác nào ta nuôi dưỡng một cái xác không hồn. Người ta nghĩ có được danh lợi quyền hành là vẻ vang, nhưng Đức Giêsu coi thập giá là vinh quang. Ngài dạy chúng ta, từ sự chết mới có sự sống, chỉ bằng cách hy sinh mạng sống, chúng ta mới giữ được sự sống; chỉ nhờ phục vụ, chúng ta mới trở nên cao cả. Qua những kinh nghiệm đau thương và buông bỏ, ta mới thấy mình được khi chấp nhận mất, thấy mình nhận lãnh khi chấp nhận cho đi. Như con ốc sên chỉ bò được khi chui ra khỏi vỏ, ta chỉ sống dồi dào khi ra khỏi những bận tâm và so đo tính toán cho mình để sống tình yêu.

Lời kinh Hòa Bình mà ta vẫn hát phải trở thành nguyên lý sống cho cuộc đời ta: “chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân...”. Từ đó ta mới hiểu rằng, sống và chết là hai hành vi trao đổi cho nhau trong từng giây phút và từng biến cố của đời mình. Sống là chấp nhận chết đi để triển nở: mỗi một hành vi khiêm tốn là chết đi một phần tính kiêu ngạo; mỗi một hành vi can đảm là chết đi một phần tính hèn nhát; mỗi một hành vi dịu dàng là chết đi một phần tính hung bạo; mỗi một hành vi yêu thương là chết đi một phần tính ích kỷ. Con người tội lỗi chết dần đi thì con người đích thực được dựng nên giống hình ảnh Chúa mới hình thành.

Tuy nhiên, quên mình, hiến thân, đón nhận cái chết như hạt lúa mục nát, dù trong tinh thần hay thân xác cũng đều là hành vi của đau thương, tổn hại, mất mát, không dễ dàng chấp nhận, dù biết rằng đó là một cách tiếp nhận sự sống mới. Chính Chúa Giêsu cũng phải nao núng và dao động trước cái chết: “Bây giờ linh hồn Ta xao xuyến và biết nói gì?”. Chúa Giêsu không ngần ngại thố lộ với chúng ta nỗi xao xuyến và sợ hãi của Ngài. Ngài không làm ra vẻ anh hùng trước một sự hy sinh cao cả, nhưng Ngài đã bám níu vào Cha: “Lạy Cha, xin cứu con khỏi giờ này... Nhưng chính giờ này mà con đã đến”.

Như Chúa Giêsu, nếu ta biết tỉnh thức và cầu nguyện, ta sẽ thắng được nỗi sợ bị thua thiệt, mất mát. Cầu nguyện không phải là liều thuốc giảm đau, không hẳn ngăn chặn được nao núng sợ hãi, cũng không mong Chúa đổi ý để cứu ta khỏi đau khổ hay sự chết, nhưng cầu nguyện là sự tin yêu và phó thác trước nỗi xao xuyến và giằng co của phận người. Nhờ vậy mà ta thanh thản trong sự hiến dâng trọn vẹn, để đi vào sự phục sinh vinh hiển với Chúa Giêsu, như Lời Ngài đã hứa:“Một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi”. Với niềm hy vọng lớn lao này, chúng ta hân hoan đón nhận cái chết như vị ân nhân đưa ta vào ngưỡng cửa vĩnh hằng. Phải chăng trong tâm tình đó mà R. Tagore đã dâng lời nguyện: “Ôi! Thần chết, ngươi làm cuộc đời tràn đầy lần cuối ... Những gì ta là, những gì ta có, những gì ta hoài mong, những gì ta yêu thương, tất cả vẫn sâu xa bí mật trôi chảy về ngươi…Ôi Thượng Đế, kính lạy Người lần cuối. Như đàn hạc hoài hương, ngày đêm hối hả bay về tổ ấm trên núi cao, xin cho đời tôi phiêu du tới quê hương vĩnh cửu ngàn thu”.

Cầu nguyện

Lạy Chúa Giêsu!
Khi nhìn đồng lúa mênh mông bát ngát,
từng cây lúa nặng trĩu những bông hạt,
nhưng ai nghĩ đã qua nhiều ngày tháng,
hạt giống chôn vùi chịu mục nát rã tan.

Cũng thế, bao người sống âm thầm lặng lẽ,
sẵn sàng cho đi và chia sẻ cuộc đời mình,
vẫn tận tình trong lao nhọc hy sinh,
cho gia đình và xã hội được an bình.

Nhìn vào cuộc sống con mới hiểu,
nét đẹp đời người đâu phải là tuổi trẻ,
nhưng thực chất là tuổi của kẻ biết cho đi,
tuổi biết quên mình và sống vì người khác.

Từ ý nghĩa đó con mới thấy,
nét suy tư của những nếp nhăn trên trán,
nét đảm đang của những tấm lưng còng,
nét thong dong của những làn tóc bạc,
là những nét đẹp từng trải qua năm tháng,
của một cuộc đời đã gieo hạt nẩy mầm.

Đó là những hạt lúa đã gieo vào lòng đất,
chấp nhận chết đi để đem lại sự sống mới,
cũng chính là để xây dựng Nước Trời,
sống thực tâm theo lời mời của Chúa,
biến yêu thương thành hoa trái tuyệt vời,
để ban tặng cho đời và thế giới hôm nay.

Xin cho con tiến bước trong từng ngày,
trong âm thầm lặng lẽ và chia sẻ hiến trao,
thao thức góp phần cho cuộc sống dồi dào,
chỉ mong sao mọi sự được đẹp như ý Chúa,
để con hân hoan chờ đón một ngày Mùa,
Mùa vinh phúc, Mùa hồng ân cứu độ. Amen.

23 Tháng Bảy 20214:42 SA(Xem: 58)
- Ông đau khổ nhiều không? - Có chứ, nhưng tôi vui mừng vì được đền tội mình, và trông đợi ngày giờ được hưởng nhan Thánh Chúa trên Thiên Đàng. Thiên Thần Bản Mệnh đã giúp tôi trả lời những câu hỏi của ông. Trong Lửa Luyện Tội chúng tôi không có quyền cầu nguyện cho mình nhưng được phép cầu nguyện cho gia đình thân quyến, và cho tất cả những phần tử trong Giáo Hội trên hoàn vũ.
23 Tháng Bảy 20214:34 SA(Xem: 61)
Con ơi ! Thường người ta hăng hái theo đuổi điều mình mong ước, nhưng lúc được, người ta lại chán ngay. Sở dĩ thế là vì cảm tình của họ không có gì là vững chắc, chỉ là thay đi đổi lại luôn.
21 Tháng Bảy 20216:11 CH(Xem: 164)
Tôi thật hạnh phúc khi được sinh ra trong Giáo hội Công Giáo, do Chúa Giêsu thiết lập. Tôi rất sung sướng được làm người công giáo, và tôi sẽ hạnh phúc được chết trong Giáo hội của Chúa Giêsu Kitô. Các con đừng từ bỏ niềm tin của các con. Chỉ có một đức tin và một phép rửa.
21 Tháng Bảy 20216:07 CH(Xem: 83)
Thày dòng nghe lời đó thì thưa rằng : - Thương ôi ! cha hãy xét lửa cực nóng cực dữ ấy là dường nào, vì tôi mới ở trong lửa ấy có một giờ mà thôi mà lấy làm lâu dài tưởng như đã ở trong lửa ấy 30 năm rồi. Ôi cha ơi ! xin cha thương cứu lấy tôi cùng. Thày dòng nói những lời ấy đoạn thì biến đi.
19 Tháng Bảy 202112:47 CH(Xem: 69)
Tinh thần tự thoát hệ tại : - Khổ chế giác quan, lý trí và tâm hồn tránh tự thỏa và khiêm tốn chịu đau khổ, ngược đãi vì Chúa. - Mến bạn trong Chúa, yêu thù vì Chúa và ghét chính mình. - Chỉ mật thiết với một Chúa, lo làm đẹp ý Chúa vì khăng khít với nghĩa vụ. Muốn dễ, làm khó. Phải kiên quyết và cầu xin rồi bắt tay vào việc ngay. Giá trị tinh thần tự thoát hệ tại điểm đó. Lạy Chúa ! Xin đừng để con dan díu với tạo vật, với chính mình con. Không có Chúa, con có thể phạm tội. Nhưng không có Chúa, con không chỗi dậy được. Xin giúp con phá xiềng xích tội lỗi và khăng khít với nghĩa vụ con.
15 Tháng Bảy 20213:46 CH(Xem: 112)
Thế giới thực sự mệt mỏi ròng rã gần hai năm trời với con virus Covid-19. Nó đã cướp đi biết bao sinh mạng, để lại hậu quả nặng nề trên mọi lãnh vực. Đây thực sự là cuộc khủng hoảng toàn cầu. Tạ ơn Thiên Chúa đã cho các nhà khoa học tìm ra được nhiều loại vaccine để chống lại con virus khủng khiếp này. Khi tiêm vaccine này, người ta hy vọng cuộc sống của con người sớm trở lại bình thường mới. Đó là giải pháp duy nhất trong lần đại dịch này.
11 Tháng Bảy 202110:50 CH(Xem: 92)
Lẽ sống của người đời là ăn uống no say. Hạnh phúc của người đời là giàu sang phú quý, và đối xử với nhau thì người đời lấy sự hận thù ghen ghét : "Ngoài miệng thì nói hoà bình ngon ngọt với người lân cận, nhưng trong lòng thì lại gài bẫy để hạ bệ nhau". ( Giêrêmia 9,8 )
23 Tháng Sáu 20215:35 CH(Xem: 185)
"Bí mật của linh mục là ở trong lửa của bụi gai mà có sự hiện diện của Ngài, chiến thắng lửa và tuân theo để trở thành một Chúa Giêsu Kito, là sự thật của đời Ngài. Trong mối liên hệ với Ngài mà linh mục được che chở, được giữ gìn khỏi thế gian ác hại, khỏi những sự thoả hiệp và độc ác."
24 Tháng Năm 20215:59 SA(Xem: 365)
Chúa Thánh Thần đang thánh hóa và biến đổi thế gian này trở nên hoàn thiện. Và Ngài chính là Thầy dạy cho chúng ta biết đâu là sự thật, đâu là giả dối, đó là tòa án lương tâm. Con người sẽ nhận biết mình làm đúng hay sai. Ngài sẽ dạy cho ta biết lẽ công bình, biết nhận định tốt xấu, đó là nhờ ơn khôn ngoan, ơn hiểu biết, ơn lo liệu, ơn can đảm, ơn thông minh, ơn đức tin, và ơn kính sợ Chúa, mà Giáo Hội dùng qua những biểu tượng chim bồ câu, lửa, lưỡi.
01 Tháng Năm 202111:09 CH(Xem: 517)
Có hai người thổ dân rất thù ghét nhau. Một ngày kia, một trong hai người gặp cô gái nhỏ của kẻ thù mình trong rừng. Hắn đã bắt lấy cô gái và lấy dao chặt đứt hai ngón tay của cô bé. Cô bé vừa chạy về vừa khóc lóc đau đớn, còn tên hung thủ thì vừa đi vừa đắc trí hô lớn: "Ta đã trả thù được rồi". Mười mấy năm sau, cô bé đáng thương ấy đã lớn lên rồi có gia đình. Một hôm, có một người ăn xin đến gõ cửa nhà cô. Cô nhận ra tức khắc người hành khất chính là kẻ đã chặt tay cô cách đây mười mấy năm. Không một chút oán hờn, không một lời trả đũa, cô vội vàng vào nhà và mang thức ăn ra hầu hạ cho kẻ đã từng hành hạ mình. Khi người hành khất đã ăn no rồi, người đàn bà liền đưa bàn tay cụt mất hai ngón cho ông ta xem và nói: "Tôi cũng đã trả được thù rồi".